hết viá

hết viá

Nghe tiếng động lạ trong đêm, nó hết viá, đứng hình tại chỗ.

Định nghĩa
  1. Tính từ (Thông tục, khẩu ngữ):
    • Rất sợ hãi, sợ đến mức tột độ: "hết viá" diễn tả trạng thái sợ hãi cực độ, sợ đến mức như không còn để sợ hơn nữa. Từ này thường được dùng trong văn nói, mang sắc thái nhấn mạnh hơi hài hước.
    • Hết cách, hết sức (trong một số ngữ cảnh đặc biệt): Trong một số cách dùng hiếm, có thể ám chỉ trạng thái cùng cực, không còn nữa.
dụ sử dụng
  • Tính từ:
    • Nghe tiếng động lạ trong đêm, hết viá, đứng hình tại chỗ. (Nghe tiếng động lạ trong đêm, sợ hết hồn, đứng chết trân tại chỗ.)
    • Lần đầu đi tàu lượn siêu tốc, tôi hết viá luôn, mặt mày tái mét. (Lần đầu đi tàu lượn siêu tốc, tôi sợ chết khiếp, mặt mày tái nhợt.)
Các cách sử dụng nâng cao
  • Dùng để nhấn mạnh mức độ: Cụm từ này thường đi kèm với các từ diễn tả sự sợ hãi khác để tăng cường ý nghĩa.
    • Sợ hết viá. (Sợ đến mức tột cùng.)
  • Dùng trong câu cảm thán, than vãn: Thể hiện sự kinh hãi hoặc bất lực trước một tình huống đáng sợ.
    • Ôi trời ơi, hết viá! Con rắn kìa! (Ôi trời ơi, sợ chết đi được! Con rắn kìa!)
Biến thể từ gần giống
  • Hết hồn (thành ngữ): Sợ đến mức hồn vía lìa khỏi xác, nghĩa tương tự "hết viá" nhưng phổ biến hơn.
  • Khiếp vía (tính từ): Khiếp sợ, sợ hãi.
  • Sợ tái mét (cụm từ): Sợ đến mức mặt mày biến sắc.
Từ đồng nghĩa
  • Kinh hồn: Sợ đến mức kinh động cả hồn phách.
  • Sợ khiếp: Sợ một cách khủng khiếp.
  • Sợ chết khiếp: Sợ đến mức tưởng như chết đi được.
Từ trái nghĩa
  • Bình tĩnh: Giữ được trạng thái ổn định, không sợ hãi.
  • Dũng cảm: tinh thần mạnh mẽ, không sợ nguy hiểm.
  • Tự tin: Tin vào khả năng của bản thân, không hoảng sợ.
Lưu ý sử dụng
  • Phong cách: Từ "hết viá" thuộc ngôn ngữ thông tục, khẩu ngữ. Không nên dùng trong văn viết trang trọng, văn bản hành chính hay học thuật.
  • Đối tượng: Thích hợp dùng trong giao tiếp thân mật, giữa bạn , người thân. Cần thận trọng khi dùng trong ngữ cảnh cần sự tôn trọng, lịch sự.
  • Nguồn gốc: Từ này có thể bắt nguồn từ cách nói lái hoặc biến âm trong phương ngữ, mang đậm tính dân gian sinh động của tiếng Việt.